
Bộ phim "The King's Warden (tạm dịch: Người giám hộ của nhà Vua)" đang tiến gần mốc mười triệu lượt xem, thoạt nhìn là một câu chuyện đậm chất nam tính với những cuộc tranh đấu giữa Thế Tổ và Đoan Tông, những biến loạn Quý Dậu, những trung thần, gian thần và cả máu và nước mắt trên lưỡi kiếm. Tuy nhiên, lý do thực sự khiến tác phẩm này tạo được tiếng vang sâu sắc chính là nhờ những gương mặt ẩn khuất phía sau các thước phim ấy. Đó là những người phụ nữ được gọi bằng danh xưng người mẹ, người vợ, người con dâu và những vị Vương hậu. Quyết định của một vị quân vương có thể chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, nhưng vận mệnh của một Vương hậu lại kéo dài cả một đời người. Thanh gươm vung lên một lần rồi thôi, nhưng những giọt nước mắt thì chảy trôi qua nhiều thế hệ.
Để thấu hiểu trọn vẹn sức nặng nhân văn phía sau quyền lực, chúng ta cần dõi theo dòng thời gian của bốn vị Vương hậu xoay quanh bốn vị vua Thế Tông, Văn Tông, Thế Tổ và Đoan Tông. Đầu tiên là Vương hậu Soheon, vợ vua Thế Tông, người được mệnh danh là người mẹ đã sinh ra gốc rễ của quốc gia. Bà là người đã hạ sinh những vị vương tử sau này làm thay đổi vận mệnh của nhau như Văn Tông, Thủ Dương Đại quân (Thế Tổ), An Bình Đại quân và Cẩm Thành Đại quân. Có lẽ khi chăm bẵm các con, bậc quốc mẫu ấy chưa từng tưởng tượng được rằng những anh em cùng một dòng máu lại có ngày cầm kiếm chĩa về phía nhau. Trong khi triều đại của Thế Tông rực rỡ với sự ra đời của Huấn dân chính âm và sự hưng thịnh của tập hiền điện, Vương hậu Soheon đã lặng lẽ nuôi dạy các con, người thiên về văn trị, kẻ lại bộc lộ bản lĩnh can trường. Khi ánh mắt lạnh lùng của Thế Tổ và gương mặt trong sáng của Đoan Tông đan xen trên màn ảnh, chúng ta chợt nhận ra mọi bi kịch đều bắt nguồn từ một gốc rễ, từ những giọt nước mắt của một người mẹ không thể ngăn cản định mệnh xung đột giữa những đứa con mình.
Tiếp nối là Vương hậu Hyeondeok, vợ vua Văn Tông, người mẹ đã tan biến sau khi để lại đứa con thơ dại. Bà qua đời chỉ vài ngày sau khi hạ sinh Đoan Tông, để lại một vị vương tôn không mẹ – định mệnh nghiệt ngã đầu tiên của vị vua trẻ. Sự ra đi của bà tượng trưng cho sự cô lập về mặt chính trị của Đoan Tông khi vua cha Văn Tông cũng sớm băng hà chỉ sau hai năm tại vị. Khi biến loạn Quý Dậu nổ ra, Thủ Dương Đại quân nắm quyền và ép cháu mình nhường ngôi, bi kịch vẫn chưa dừng lại. Ngay cả khi đã khuất, Vương hậu Hyeondeok vẫn phải chịu tủi nhục khi bị tước bỏ thân phận, lăng mộ bị quật phá. Phải đến đời vua Trung Tông, bà mới được phục vị và hợp táng cùng Văn Tông tại Đông Cửu Lăng. Nỗi đau của người chết khi mộ phần không được yên ổn chính là minh chứng rõ nhất cho sự bất ổn của quyền lực thời bấy giờ.
Nếu cái chết của Vương hậu Hyeondeok là sự mở đầu cho bi kịch, thì cuộc đời của Vương hậu Jeongsun, vợ vua Đoan Tông, lại là minh chứng cho sự nhẫn nhịn của người ở lại. Lên ngôi vương phi năm 13 tuổi và mất chồng năm 16 tuổi khi Đoan Tông bị ban thuốc độc tại nơi lưu đày Yeongwol, thời gian của bà dường như đã ngưng trệ từ ngày đó. Suốt hơn 80 năm cuộc đời, bà sống như một người vợ của "kẻ phản nghịch" theo cách gọi của triều đình bấy giờ, tự nuôi sống mình bằng nghề khâu vá bên bờ suối Cheonggyecheon. Sự im lặng và tồn tại của bà không phải là thất bại mà là sự kiên trì của tình yêu. Những cây thông tại lăng Sa Reung, nơi bà yên nghỉ, được tương truyền rằng đều mọc hướng về phía lăng Jang Reung của Đoan Tông như một lời thề nguyện thủy chung son sắt.
Cuối cùng là Vương hậu Jeonghui, vợ vua Thế Tổ, một người đàn bà thép đã giữ vững cán cân quyền lực. Bà không đơn thuần là người đứng sau vinh quang của chồng mà còn là người kết nối các thế lực trong biến loạn Quý Dậu. Sau khi Thế Tổ lên ngôi, chính bà là người đã nỗ lực ổn định dòng máu vương tộc khi con trai cả là Thế tử Uigyeong sớm qua đời. Về sau, bà còn phò tá cháu trai là vua Thành Tông, thể hiện tầm ảnh hưởng thực tế lên triều chính. Nếu Thế Tổ là vị quân chủ của những quyết định tàn khốc, thì Vương hậu Jeonghui chính là người đứng sau thiết lập trật tự và thể chế để duy trì vương triều.
Bốn người phụ nữ ấy sống trong cùng một cung điện nhưng lại trải qua những mùa khác nhau của cuộc đời. Cuộc chiến giữa các vị vua có thể chỉ là sự kiện diễn ra trong một ngày, nhưng bi kịch của các Vương hậu là ký ức khắc sâu qua nhiều thế hệ. Lịch sử thường được viết bằng tên của các vị vua, nhưng chiều sâu của nhân tính lại được hoàn thiện bằng nước mắt của những người phụ nữ. Khi bộ phim kết thúc và ánh đèn rạp chiếu sáng lên, câu hỏi chúng ta đặt ra không phải là "ai đúng ai sai", mà là "ai đã kiên cường hơn". Sự hy sinh của Soheon, bi kịch của Hyeondeok, lòng kiên trì của Jeongsun và sự quyết đoán của Jeonghui đã cùng nhau tạo nên bản hùng ca đầy nhân văn về lòng tự trọng của con người vượt trên mọi thắng thua quyền lực. Vua tạo ra lịch sử, còn Vương hậu là những người gánh vác và chịu đựng lịch sử đó, để Joseon dù có lung lay vẫn có thể đứng vững và bản sắc con người vẫn còn mãi với thời gian.











![[Xã Luận] Phim The Kings Warden: Phía sau ngai vàng Joseon: Sức nặng và nỗi đau của bốn vị Vương hậu](https://image.ajunews.com/content/image/2026/02/28/20260228200631369962_518_323.jpg)


