Đời sống Xã hội

[Xã Luận] Phim "The King's Warden": Tình yêu chí tử và lòng trung trinh của những người phụ nữ bảo vệ quân vương

()15:12 24-02-2026
Nhân vật cung nữ Maehwa trong bộ phim The Kings Warden ẢnhBAEntertainment
Nhân vật cung nữ Maehwa trong bộ phim "The King's Warden". [Ảnh=B.A.Entertainment]
Quyền lực có thể rực rỡ nhất thời, nhưng chân tình mới là thứ ở lại mãi với thời gian. Bộ phim "The King's Warden (tạm dịch: Người giám hộ của nhà Vua)" là một tác phẩm đã nắm giữ được cái tình bền bỉ ấy. Dõi theo cuộc đời của hai người phụ nữ đã dốc lòng bảo vệ quân vương là cung nữ Maehwa và Định Thuận Vương hậu họ Song, chúng ta mới thực sự tự hỏi: Con người sống trên đời vì điều gì?

Bộ phim bắt đầu từ hơi thở của vị vua trẻ Danjong (Đoan Tông) Lee Hong-wi. Khi đó, ngài vẫn còn là một đứa trẻ hơn là một vị vua. Maehwa đã luôn đứng cạnh đứa trẻ ấy. Mỗi sáng sớm, nàng là người thức dậy đầu tiên để rửa đôi bàn tay nhỏ nhắn, tự tay hâm ấm nước để ngài không giật mình vì cái lạnh. Nàng tỉ mẩn xỏ từng chiếc tất, cẩn thận chỉnh lại vạt long bào trễ xuống trên vai. Khi vị vua trẻ ngắc ngứ vì mặt chữ chưa quen, nàng lặng lẽ dịch ngọn đèn lại gần hơn từ phía sau.

Trong ánh mắt ấy không hề có ranh giới quân thần. Ở đó chỉ có tấm lòng của một người chị đứng lùi lại một bước để quan sát vì sợ em mình vấp ngã, là tấm lòng của người mẹ nín thở đứng ngoài cửa phòng khi con mình gặp ác mộng đêm khuya. Vào ngày đầu tiên Danjong một mình bước ra đại điện, Maehwa lặng lẽ chắp tay sau cánh cửa. Thấy đứa trẻ lo lắng cắn chặt môi, nàng nói bằng ánh mắt: "Sẽ ổn thôi, thưa Điện hạ." Chính ánh mắt ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho vị vua thiếu niên tiến về phía trước.

Thế nhưng, gió nơi cung cấm chẳng hề ấm áp. Cái bóng của người chú (Thủ Dương Đại quân) ngày một dài thêm, đôi vai đứa trẻ cũng nặng nề theo từng ngày. Vào ngày bị phế truất, Maehwa phải một lần nữa cởi bỏ tấm long bào ấy. Khoảnh khắc áo bào rời khỏi thân mình nhà vua, đôi tay nàng run lên bần bật. Nhưng nước mắt không được phép rơi, vì nàng sợ nếu mình khóc, đứa trẻ ấy sẽ gục ngã. Thay vào đó, nàng bình thản nói: "Điện hạ, y phục có thể thay đổi nhưng con người thì không."

Tại Cheongnyeongpo, Yeongwol, nước sông lạnh giá và gió thổi sắc như dao. Danjong tuyệt thực, chỉ biết lặng câm nhìn dòng sông. Maehwa quỳ xuống vo từng hạt gạo, nhặt nhạnh cành khô nhóm lửa. Vì sợ tay vị vua trẻ đóng băng, nàng ủ chặt tay ngài trong ống tay áo mình. Đêm về, dưới ánh đèn dầu hiu hắt, nàng chải tóc cho ngài. Giữa những lọn tóc ấy, thay vì vương miện, chỉ có ngọn gió lạnh lẽo của dòng Donggang lướt qua.

Trong đêm cuối cùng, Danjong để lại cho Maehwa một bức thư: "Nàng, người đã bảo vệ ta từ khi ta còn nhỏ, không phải là thần tử mà là người thân của ta. Kiếp sau nếu gặp lại, ta muốn chúng ta là bằng hữu." Maehwa ôm bức thư vào lòng và đổ sụp xuống. Nhưng tiếng khóc ấy chỉ thấm lặng lẽ vào bên trong. Đó là tiếng khóc của một người phải giữ vững tinh thần cho vị vua trẻ đến phút cuối cùng. Diễn viên Jeon Mi-do đã chạm đến trái tim khán giả chỉ bằng một nhịp thở kìm nén trong phân cảnh này. Sự im lặng dài hơn lời nói chính là sự hoàn thiện cho nhân vật Maehwa. Sau đó, nàng cũng gieo mình xuống dòng nước xanh thẳm của sông Donggang.

Ở một diễn biến khác, thời gian của Định Thuận Vương hậu còn dài đằng đẵng và tàn khốc hơn. Sau khi tiễn biệt phu quân tại cầu Yeongdo trên dòng Cheonggyecheon, bà đã sống với hình bóng Danjong trong tim cho đến khi qua đời ở tuổi ngoài tám mươi. Bà đã tận mắt chứng kiến những con sóng quyền lực đảo điên biết bao lần.

Vào ngày Sejo (Thế Tổ) băng hà, Vương hậu lặng lẽ đón nhận tin tức. Không oán hận, cũng chẳng reo hò, chỉ có một hơi thở dài trút xuống. Sau đó là triều đại ngắn ngủi và cái chết đột ngột của Yejong (Duệ Tông). Một lần nữa vương vị đổi chủ, cung điện lại phủ trắng màu tang. Chứng kiến thời đại của Seongjong (Thành Tông) mở ra rồi khép lại, Vương hậu vẫn lẳng lặng khâu vá. Thời gian trôi đi như từng sợi chỉ xuyên qua tấm vải.

Ngày tin tức Yeonsangun (Yên San Quân) bị phế truất truyền đến, Định Thuận Vương hậu khi ấy đã già, đứng lặng nhìn ra cửa sổ rất lâu. Quyền lực được gây dựng bằng máu của Sejo cuối cùng cũng sụp đổ trong vòng xoáy của máu. Bà đã không cầm kiếm trả thù, bà chỉ đơn giản là kiên cường vượt qua thời gian. Quyền lực không thể truyền qua nhiều thế hệ, nhưng ký ức của bà thì có.

Một ngày nọ khi đã ngoài tám mươi, bà thở hắt ra hơi cuối cùng và thì thầm: "Liệu phu quân mười bảy tuổi của tôi có nhận ra người vợ già tám mươi này không?". Câu hỏi đó không phải là sự tuyệt vọng của một người phụ nữ, mà là sự hoàn kết của một tình yêu.

Thế gian có thể lặng lẽ lướt qua cái chết của bà, nhưng gia tộc Haeju Jeong – gia đình chồng của Công chúa Gyeonghye (chị gái Danjong) – đã lo liệu hậu sự cho bà. Việc bà được an táng trong khu lăng mộ của gia tộc đó chính là Sareung (Tư Lăng) ngày nay.

Người ta kể rằng, những cây thông tại Sareung ở Namyangju đều đứng nghiêng về hướng Đông, nơi vị vua trẻ đang yên nghỉ. Đó là hướng về Cheongnyeongpo, Yeongwol.

Dù sự thật có thế nào, chúng ta vẫn muốn tin vào câu chuyện ấy; rằng cây cối cũng biết ôm nỗi niềm thương nhớ như con người, và thiên nhiên lớn lên để phản chiếu tâm hồn nhân loại.

Bộ phim đặt ra câu hỏi như một lời thì thầm: Điều gì làm nên một vị vua? Là long bào hay là những người ở bên cạnh? Maehwa đã không buông tay vị vua trẻ đến phút cuối cùng, và Định Thuận Vương hậu cũng chẳng thể quên phu quân Danjong cho đến hơi thở cuối. Quyền lực đã tan biến, nhưng tình yêu chí tử của họ vẫn còn ở lại.

Nhiều thế kỷ trôi qua, chúng ta nhớ đến những giọt nước mắt của Danjong nhiều hơn là quyền uy của Sejo. Chính xác hơn, chúng ta nhớ đến những bàn tay đã lau khô những giọt nước mắt ấy. Con người không tồn tại mãi nhờ quyền lực, họ ở lại trong lòng hậu thế bằng sự tận tâm và tình yêu thương.

Nhân văn, văn hóa và thiên nhiên – tại nơi ba dòng chảy ấy gặp nhau, lịch sử trở thành những giọt nước mắt. Lòng trung trinh của hai người phụ nữ bảo vệ đức vua không chỉ là một giai thoại đẹp của một thời đại nhất định, mà là câu trả lời muôn đời cho câu hỏi: Con người nên sống như thế nào? Sống để bảo vệ người bên cạnh mình – đó chính là nhân tính sâu sắc và thuần khiết nhất.

© Bản quyền thuộc về Thời báo Kinh tế AJU & www.ajunews.com: Việc sử dụng các nội dung đăng tải trên vietnam.economidaily.com phải có sự đồng ý bằng văn bản của Aju News Corporation.

기사 이미지 확대 보기
닫기